TÌM KIẾM

Cuộc hành trình mang tên Dương Văn Quang

Dương-Văn-Quang
“Có những chuyến đi làm nên kỷ niệm và có những cuộc gặp gỡ mang dấu ấn muôn đời” đó chính là cuộc hành trình của Dương Văn Quang tôi lên mảnh đất Hà Giang nơi thiên nhiên tạo hóa những cảnh đẹp và con người dễ mến. Đây cũng chính là chuyến đi khơi màu những kỷ niệm mà tôi nhớ mãi không quên.

Cuộc hành trình mang tên Dương Văn Quang

Tốt nghiệp đại học tôi ra làm việc cho một công ty có tiếng thu nhập cũng khá và đặc biệt tôi có một nhóm bạn cùng sở thích đi “phượt” với mình. Cuộc sống với tôi là sự khám phá, là hành trình, là những chuyến đi đến những vùng đất mới. Và với tôi cuộc hành trình vĩ đại nhất để lại dấu ấn mãi cho đến những năm tháng sau này vẫn là chuyến đi lên Hà Giang – nơi mà người ta vẫn gọi với cái tên “cao nguyên đá”.

Có lẽ ban đầu Dương Văn Quang tôi đến với Hà Giang chỉ vì cảnh đẹp hoang sơ hữu tình, những cánh hoa tam giác mạch, những cung đường nắng và những cảnh đẹp thiên nhiên mà tạo hóa ban tặng. Đến với Hà Giang vào tiết trời mùa đông lại càng đẹp hơn nữa, tôi đã trải qua những tháng ngày đáng nhớ dưới cái lạnh cắt da cắt thịt, được ngắm những bông tuyết và thả mình vào thiên nhiên. Nơi đây được coi là miền sơn cước với những vách đá tai mèo những cao nguyên đầy tuyết và gió đi sâu vào các bản làng ta sẽ thấy thị trấn Phó Bảng nằm sau những rặng núi cao và được người dân đặt tên là thị trấn ngủ quên bởi sự yên bình và tĩnh lặng.

Đến với Hà Giang đằng sau những vách núi trùng điệp những cao nguyên rộng ngút ngàn những rừng hoa đầy màu sắc là cuộc sống cực khổ và lam lũ của những em bé nơi đây. Có lẽ tôi Dương Văn Quang không thể nào quên được nhưng em bé chân đất, chỉ khoác trên mình những manh áo sơ sài dưới cái lạnh đến tím tái da thịt nhưng vẫn cười tươi đón ánh nhìn từ chúng tôi. Rất nhiều trẻ em nơi đây không đủ ăn đủ mặc, không được đến trường, không đủ sách giáo khoa… Các em phải chịu đựng sự gian khổ vất vả nơi mà những đứa trẻ ở thành phố xa hoa tôi đang sống không hề biết đến.

Trẻ em ở Hà Giang mới đầu rất rụt rè nhút nhát, các em mang vẻ thơ ngây và hồn nhiên, những đôi má ửng hồng vì lạnh, những bộ quần áo nhàu cũ trong giá lạnh có lẽ cũng là điều hấp dẫn để mọi người đến với nơi đây.
Tôi Dương Văn Quang thật khó quên với hình ảnh em bé có ánh mắt ngây thơ đôi tay em run lên vì lạnh nhưng vẫn hạnh phúc và nở nụ cười rạng rỡ khi đón nhận từ tay tôi quyển “sách đánh vần cho bé vào lớp 1”. Lần đầu tiên tôi biết và hiểu rằng giá trị không nằm ở đồng tiền mà là là sự sẻ chia. Với tôi cho đi một thứ thật nhỏ nhoi nhưng tôi đã nhận lại một thứ tình cảm vô giá và điều làm tôi xúc động và lưu giữ mãi trong những năm tháng sau này là ánh mắt hạnh phúc đến rạng ngời của em bé Hà Giang. Một ánh mắt ngây thơ thánh thiện nhưng lại ẩn chứa cả bầu trời hi vọng và niềm tin.

Dấu ấn Dương Văn Quang và những lần trở lại
Có lẽ sau lần ấy, chuyến đi của tôi không chỉ đơn giản là đi du lịch mà mỗi lần trở lại Hà Giang tôi đều có một chút quà mang cho các em nhỏ. Nhưng ấn tượng về cô bé Hà Giang đó tôi sẽ không tìm thấy lần thứ hai. Đã vài lần tôi quay trở lại nhưng không bắt gặp được ánh mắt rạng rỡ đó. Và như vậy cuộc hành trình của tôi không dừng lại, tôi đi nhiều nơi đến những vùng khó khăn và giúp đỡ được phần nào những gì trong tầm tay của tôi.

Đi nhiều nơi làm những điều ý là điều mà Dương Văn Quang tôi muốn thực hiện. Với tôi hạnh phúc không phải là hưởng thụ riêng mình là sự sẻ chia và giúp đỡ lẫn nhau. Hãy đi nhiều nơi giúp đỡ nhiều người và sống hạnh phúc là điều mà môi muốn gửi tới bạn.